Con là giọt nước của cha,
Mẹ là bát đựng cho con ra đời.
Cha gầy cõng nắng phơi sương,
Mẹ là mái lá che mưa suốt đời.
Nhà mình nghèo lắm cha(mẹ)ơi,
Làm thân cha phải héo mòn vì con.
Mẹ cha vất vả đêm trường,
Nuôi con khôn lớn lên người .
Khổ đau ,cha (mẹ) biết ,
Bao điều đắng cay.
Dầm mưa giãi nắng hao gầy,
Kể sao cho hết bây giờ hỡi ơi.
Rồi đây cha đã đi xa,
Mẹ còn ở lại nuôi đàn con thơ.
Biển trời đất rộng bao la,
Không bằng công mẹ công cha.
Con hằng ghi nhớ ,
Suốt đời con không quên.
Mẹ là bát đựng cho con ra đời.
Cha gầy cõng nắng phơi sương,
Mẹ là mái lá che mưa suốt đời.
Nhà mình nghèo lắm cha(mẹ)ơi,
Làm thân cha phải héo mòn vì con.
Mẹ cha vất vả đêm trường,
Nuôi con khôn lớn lên người .
Khổ đau ,cha (mẹ) biết ,
Bao điều đắng cay.
Dầm mưa giãi nắng hao gầy,
Kể sao cho hết bây giờ hỡi ơi.
Rồi đây cha đã đi xa,
Mẹ còn ở lại nuôi đàn con thơ.
Biển trời đất rộng bao la,
Không bằng công mẹ công cha.
Con hằng ghi nhớ ,
Suốt đời con không quên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét