Tình mình
Tình em như dải lụa đào,
Vô tình đánh rớt lụa đào cho ai.
Tình mình chỉ thế thôi sao,
Lụa đào anh dệt,anh thêu trong lòng.
Cớ sao anh chẳng thèm trông,
Lụa đào đã mất có đòi được không.
Leo thang lên hỏi người đời,
Xin người rớt xuống để tôi mang về.
Cầu mây ,cầu gió,cầu trời,
Mang tình người ấy trả về cho tôi.
Ngồi đây nghĩ quẩn nghĩ quanh,
Tìm người chẳng thấy , thấy mình lẻ loi.
Sông sâu nước chảy về nguồn,
Xa người mới biết giọt buồn,giọt thương.
Tìm người trong mộng trong mơ,
Tìm đâu cho thấy bây giờ người ơi.
Trách mình sao quá phũ phàng,
Chưa đi tới đích mà đành xoay ngang.
Bài thơ viết dở đêm dài,
Thôi đành như vậy, xoay quanh một mình.
Nỗi lòng tâm sự của người làm thơ
_Vui lên chị nhé_cười nào