MÃI MÃI VÀ MÃI MÃI
thu bảy là của tình nhân,Cớ sao mình cũng vẫn hoài bên nhau.Dù cho giông tố lòng người, Hai ta mặc kệ xông pha quên mình.Cát vàng phủ dưới bàn chân,Hai ta đùa nghịch như là còn thơ.Nhởn nhơ như gió mùa thu,Ngày xưa bắt bướm lượm về cho nhauBướm vàng lượm ,ép làm sao.Đẹp trong trang sách ép con bướm vàng.Bây giờ bướm chẳng còn chi,Hai ta ngồi lại giãi bày nội tâm,Thương bạn chỉ biết ủi an,Bụi bay vào mắt vội quay đi hoài.H.T .hai chữ dính liền,Đùng như con vẹt nhớ hoài ngàn năm.Cây đổ vì do thời tiết,Tình bạn có đổ vì hiểu lầm nhau.H.T.chẳng có vậy đâu,Dù xa hay có ở gần bên nhau.H.ơi hãy nhớ giùm tôi Tình.T.mãi mãi không hề đổi thay.
K
CÁm ơn cô bạn thật nhiều
Sau bao năm ấy bao điều vui thay,
Tình bạn chỉ càng đậm đầy
Giúp ta thêm thấy đời này thật yêu!
MÃI MÃI VÀ MÃI MÃI...tình bạn không thể nhạt phai, dù ta mõi đữa mỗi nơi Kim Thư nhé!