
Chiều chiều ra đứng ven hồ,
Lặng buông tiếng hát,câu hò vẩn vơ.
Gió đưa cành liễu rủ mềm
Như nàng tố nữ ngắm mình đung đưa.
Trời thu,thu thật là thu,
Đằng xa ai đã ngó nhìn sang đây.
Ước gì nàng sát gần đây,
Để cho rõ mặt câu hò thân thương.
Mặc cho em có thẹn thùng,
Anh đây xích lại để hò cùng em.
Chiều nay ra đứng ven hồ,
Lặng buông câu hát em tôi đâu rồi.
Buồn lòng chẳng hát lên lời,
Sao sao ,sao ấy,hát mà làm chi.
Thà rằng chẳng gặp chiều nao,
Một mình vẫn hát như bao hôm nào.
Hoa thơm bướm lượn quanh hồ,
Tôi đây phải ngắm cảnh hồ như mơ.
Ước gì mận ở cùng mơ,
Mơ trong nỗi nhớ,mận mà đáng thương...