MỘT MÌNH
Muối đã mặn,gừng lại còn cay,
Có những lúc lòng tôi như biển cạn.
Sóng vỗ xa bờ ,sóng đã ở đâu,
Tối nay tôi lang thang qua phố cổ.
Nhìn dòng người thong thả nối đuôi nhau,
Họ đi đâu sao mà vui thế nhỉ,
Chỉ có mình tôi len lỏi giữa phố phường.
Bỗng nghĩ miên man có hồi chuông đổ,
Giật mình tôi mở máy ra xem.
Chẳng có ai ngoài tôi và máy cả,
Bàng hoàng một lúc rồi tiêu tan.
Tưởng sóng xa bờ,sóng trở lại,
Tôi thầm gọi sóng ,sóng hãy về đây.
Chắc có lẽ tối nay chỉ tôi và phố nhỏ,
Bước bên nhau không nói một lời.
Mượn gió mùa thu xua tan nỗi đơn côi,
Bước cứ bước một mình tôi cứ bước,
Bước mãi rồi về nhà lại làm thơ
Có những lúc lòng tôi như biển cạn.
Sóng vỗ xa bờ ,sóng đã ở đâu,
Tối nay tôi lang thang qua phố cổ.
Nhìn dòng người thong thả nối đuôi nhau,
Họ đi đâu sao mà vui thế nhỉ,
Chỉ có mình tôi len lỏi giữa phố phường.
Bỗng nghĩ miên man có hồi chuông đổ,
Giật mình tôi mở máy ra xem.
Chẳng có ai ngoài tôi và máy cả,
Bàng hoàng một lúc rồi tiêu tan.
Tưởng sóng xa bờ,sóng trở lại,
Tôi thầm gọi sóng ,sóng hãy về đây.
Chắc có lẽ tối nay chỉ tôi và phố nhỏ,
Bước bên nhau không nói một lời.
Mượn gió mùa thu xua tan nỗi đơn côi,
Bước cứ bước một mình tôi cứ bước,
Bước mãi rồi về nhà lại làm thơ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng! em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm..."
Thế đấy Thư à!
dân nam bộ hay nói trại đi..từ không= hổng.
"hổng tin bổng 1 sớm chiều,..